Lão mù lại không hề nói toạc điểm này ra.
Lão mỉm cười nói: "Hài tử, lời chỉ đến đây thôi, đoạn đường còn lại chỉ có thể do chính các ngươi tự bước tiếp. Còn việc đi được đến đâu thì phải xem bản lĩnh của các ngươi rồi!"
"Hai người thật sự không về Kiếm Thành nữa sao?" Nước mắt Lục Xuyên chực trào.
"Chúng ta già rồi!" Lão mù đáp: "Ta và lão bà tử đã dành hơn nửa đời người ở Kiếm Thành, nay cũng muốn ra ngoài đi dạo một chút, tìm kiếm cơ duyên cho riêng mình, thế nên không định trở về nữa. Hy vọng hai huynh đệ các ngươi có thể chấn hưng lại vinh quang của Kiếm Thành!"




